Thành phố này lớn hơn Mã huyện khá nhiều, thậm chí còn to hơn cả Thạch Thành. Ẩm thực ở đây mang đậm bản sắc dân tộc, sáng, trưa, tối đều có thể ra ngoài ăn, thế nên Cố Bác Viễn chẳng bao giờ phải lo lắng chuyện ăn uống.
Ở trạm thu mua bên này, sau khi lo xong thủ tục kinh doanh vật tư nông nghiệp và nhập thử một lô hàng từ mối buôn cũ về bán, ông liền giao lại mọi việc cho những người khác trong trạm. Làm ông chủ rồi, giờ ông cũng bắt đầu học theo Lý Long, thi thoảng tạt qua kiểm tra một chút là được, chứ không cần đích thân đứng quầy lo liệu nữa.
Nhờ vậy mà ông có rất nhiều thời gian rảnh rỗi. Lúc cô giáo Tống rảnh, ông sẽ ở bên cạnh bầu bạn; còn khi cô bận làm việc, Cố Bác Viễn lại lái xe hoặc đi bộ dạo quanh thành phố.




